/ta-kʊoɪ/

| (d.) | cổ = cou, col. |
- takuai aw ꨓꨆꨶꨰ ꨀꨥ cổ áo = col de l’habit.
- takuai gaok ꨓꨆꨶꨰ ꨈꨯꨱꩀ cổ nồi = col de la jarre.
- yuek takuai ꨢꨶꨮꩀ ꨓꨆꨶꨰ nghẹt cổ; thắt chặt cổ = serrer au collet.
- urang takuai nduk ꨂꨣꩃ ꨓꨆꨶꨰ ꨙꨭꩀ người cổ vít = personne au cou rentré.
- takuai jheng ꨓꨆꨶꨰ ꨏꨮꩃ cổ cao = qui a un grand cou.
- bhaok takuai ꨞꨯꨱꩀ ꨓꨆꨶꨰ ót = nuque.
- takuai hapal ꨓꨆꨶꨰ ꨨꨚꩊ cổ tay = poignet.
